Với những nét chấm phá nhẹ nhàng, sâu lắng, bài thơ “Miền cổ tích” như đưa người đọc về hoài niệm tuổi thơ, tình cảm gia đình, bóng dáng làng quê, nguồn cội, xứ sở…
- Lính biển
- Ân tình miền đất Lạnh
- Yêu sao Cánh cò hoàng hôn quê tôi, một thời đã xa…
- Tiệm cơm Hồi Nớ thổn thức bầu trời ký ức tuổi thơ giữa lòng Đà Lạt
Khe khẽ nhé em
Vầng trăng đang ngủ
Mặt đường lấm lem
Ban trưa êm đềm.
Kẽo cà, kẽo kẹt
Chõng tre vọng về
Tiếng bà tỉ tê
À ơi, ơi à!

Nàng tiên cổ tích
Quả thị thơm vàng
Chang chang nắng đỏ
Rực trên thiên đàng.
Miền yêu thuở ấy
Vọng về xa xăm
Rau răm dưa cà
Rặng tre trước ngõ
Xanh màu chân quê.
Mẹ hiền gánh nước
Vời sâu giếng đào
Lao xao rì rào
Đa già soi bóng
Sầu nghiêng nghiêng buồn
Giật mình hoảng hốt
Hồn xưa đâu rồi?

Tâm An
(Bài đăng Tạp chí Văn nghệ Bình Định).
Xem thêm:
- Ngày Hạnh phúc nghĩ về Hạnh phúc đích thực
- Xôi xéo Cô Ba Đà Lạt chở theo hương vị Hà Thành
- Đong đầy cảm xúc lần đầu nhận Giải thưởng Báo chí
- Ngọt ngào ca khúc Mẹ – của Doanh nhân Ngô Quang Phúc


