Ngọt ngào, sâu lắng và dịu êm. Đó là cảm nhận của nhiều người khi lắng nghe ca khúc Mẹ – của Doanh nhân Ngô Quang Phúc, Chủ tịch Tập đoàn Liên Minh.
- Ân tình miền đất Lạnh
- Đong đầy kỷ niệm chiến trường K
- Truyền thông góp phần chắp cánh thương hiệu
- Đà Lạt mùa hè trong veo giữa miền cao nguyên lộng gió
Giai điệu thiết tha, trữ tình hoà cùng ca từ lắng đọng, dạt dào yêu thương về tình mẫu tử thiêng liêng. Lời bài hát cũng chính là tiếng lòng của bao trái tim người con dành cho mẹ của mình.
Ai trong chúng ta sinh ra cũng được lớn lên trong dòng sữa ngọt ngào, lời ru dịu êm, vòng tay ấm áp và tình thương bao la như trời bể của mẹ. Dẫu đi suốt đời, lòng mẹ vẫn theo con…
Mở đầu ca khúc là hình ảnh quen thuộc, gần gũi nhưng cũng rất đỗi chứa chan: “Mẹ là biển cả mênh mông/ Mẹ là vũ trụ trong lòng của con/ Mẹ ơi, núi có thể mòn/ Biển Đông có cạn, sao hôm có dời”.

Dường như trong trái tim của tác giả, cả thế giới là mẹ, là người phụ nữ vĩ đại đã hy sinh tần tảo, mang nặng đẻ đau và nuôi dưỡng anh nên người. Đúng vậy! Làm sao có thể đong đếm được tình cảm mẹ dành cho con cũng như sự biết ơn của con dành cho mẹ? Chỉ có thể là hình ảnh mênh mông của “biển cả”, vĩ đại của “vũ trụ”.
Dẫu trải qua bao biến chuyển của thời gian và không gian thì sợi dây tình cảm thiêng liêng ấy vẫn mãi trường tồn: “Mẹ thời là nhất trên đời/ Ngôi này thiên định không dời được đâu/ Bởi tình mẫu tử thâm sâu/ Mẹ là hơi thở nhịp cầu của con”.
Nếu đoạn đầu bài hát nhẹ nhàng, da diết như lời tâm tình, thủ thỉ của người con dành cho mẹ kính yêu của mình; thì bước sang điệp khúc là đoạn cao trào như từng đợt sóng tuôn trào yêu thương, biết ơn vô bờ: “Giờ đây, vai áo mẹ mòn/ Chỉ vì tần tảo nuôi con nên người/ Mẹ là khúc hát nụ cười/ Mẹ cho con kiếp làm người tự do”.

Người mẹ hiện lên thật mộc mạc, bình dị qua hình ảnh “Vai áo mòn”, xen chút chạnh lòng về một thời gian khó, vất vả, hy sinh vì con. Mẹ là vậy, suốt đời chắt chiu, dành dụm nuôi con nên người, chẳng màn đến hạnh phúc cá nhân. Đó cũng chính là nét đẹp truyền thống của người Phụ nữ Việt Nam.
Mẹ luôn bao dung, độ lượng, sẵn sàng tha thứ tất cả mọi lỗi lầm của con thơ; dang đôi tay rộng lớn để ôm con vào lòng và chở che, mặc cho sóng gió cuộc đời. Mẹ là điểm tựa tinh thần, là “Khúc hát nụ cười” tiếp thêm cho con nghị lực và niềm tin vươn lên trong cuộc sống. Dẫu đi xa, con vẫn luôn nhớ về mẹ, nhớ cả những điều hay lẽ phải, bài học làm người tự thuở bé thơ.

Cảm ơn Mẹ đã cho con “Kiếp làm người tự do”. Để được thong dong tự tại, vùng vẫy bốn phương, được nuôi chí lớn, chinh phục giấc mơ hoài bão, sẻ chia và cống hiến cho đời: “Một tay của mẹ chăm lo/ Nuôi con khôn lớn cho con xây đời/ Ơn trời phúc đức mẹ ơi!/ Công lao của mẹ, con thời khắc ghi”.
Nghe đến đây, chợt trong tôi mường tượng nhớ đến lời ru của bà, của mẹ năm xưa: “Ầu ơ… Người trồng cây hạnh người chơi/ Ta trồng cây đức để đời cho con…”.
Lời ca, câu hát mang âm hưởng dân ca Bắc bộ mượt mà, sâu lắng lạ! Ẩn sau làn điệu ấy là cả một triết lý nhân sinh sâu sắc, khiến người nghe phải thổn thức nhịp đập trái tim: “Công cha như núi Thái Sơn/ Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra/ Một lòng thờ mẹ, kính cha/ Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”…
Ngọt ngào ca khúc Mẹ – của Doanh nhân Ngô Quang Phúc (Clip: Youtube)
Tâm An


